Về lại Hoa-Châu (Phú-Yên)

Vị trí địa lý trên  Google Earth

Xong, đã về tới nhà, tắm rửa sạch sẽ, xơi tô phở tú hụ, giờ đang chờ cà phê nhỏ giọt, bữa nay ngủ nguyên ngày òi, giờ mình thức mình quậy đê.

11/11/2011, 16:15, mình tới trước, ngồi ngoài hẻm nhắn tin nhắc anh em, lát sau anh Lý lò dò ra, hai thằng ngồi uống xong ly cà phê thì chú Khoa chạy tới, cu Thanh gọi báo giờ đó mới ra khỏi nhà, nhắm chờ không kịp giờ nên ba anh em ra tiệm làm dĩa cơm trước, gói thêm 2 bịch rồi về kho. Hai vợ chồng Thanh cũng vừa tới, cả bọn tranh thủ đóng thùng nốt mấy bộ chưa hoàn chỉnh, và mớ bánh, tập vở, truyện của các bạn gởi tặng các trẻ em ngoài đó, tất cả gọn gàng lúc 18:00, bì bõm lội nước ngập chuyển đồ ra đầu hẻm đón taxi.

Cơn mưa lúc chiều tiếp tục đổ xuống, thứ Sáu lại ngay giờ tan sở, chờ mãi mới có chiếc xe trống chạy ngang, không có một tổng đài taxi nào có thể liên lạc được, gọi hãng nào cũng busy hoặc radio not available do các thùng hơi lớn không chở vừa một xe nên mọi người tính đi làm hai chuyến, mình và anh Lý chở theo 3 thùng máy và thùng sách, còn vợ chồng Thanh sẽ đón chuyến xe khác, mới chạy tới ngã tư Hàng Xanh thôi là nhà xe đã gọi phone hối um xùm, chen chúc trong đám kẹt xe, ra tới bến xe miền Đông cũng gần 19:00, vừa ngừng ngay trước cửa thì mưa ầm ầm đồ xuống, anh chàng bốc xếp chạy vội thế nào mà đẩy chiếc trolley chất 3 cái thùng thành một cây, cái thùng trên cùng rơi một cú quá mạng xuống đất, mình đau cả ruột, chạy lại vác nó lên, cảm thấy rất là không ổn. Vào tới phòng vé lấy vé xong, anh Lý ra xe để điểm danh, còn mình chạy ngược ra cổng đón hai người kia, cu Thanh gọi điện, giọng mếu máo "anh gọi dùm em cái taxi, giờ này em còn đứng ở chỗ cũ nè, không có chiếu nào còn trống chạy qua đây hết , mưa lớn quá, chèm nhẹp hết rồi".

Ra tới bến xe cũng tình trạng như vậy, không thể gọi được tới bất cứ một tổng đài nào, mình đứng ngay cổng, gặp chiếc taxi nào chạy ngang cũng nhìn số điện thoại của nó rồi gọi, từ hãng lớn đến hãng bé, thậm chí chạy vào trong bến xe tìm mấy buồng điện thoại công cộng dùng điện thoại bàn cũng không được, cơn mưa ban chiều cộng thêm triều cường làm toàn bộ mạng điện thoại có dây của bến xe chết ngắc. Chú Thanh cứ vài phút lại gọi hối, nóng ruột quá mà không biết làm sao, mình đội mưa chạy ra bến taxi, năn nỉ mấy chiếc đang đậu đón khách ở đó dùng bộ đàm gọi về hãng kêu dùm.

19:30 tình hình không khá hơn, mình thối chí quá, chạy vào bến tìm xe, tính hỏi ý kiến coi anh Lý tính sao vì theo lịch thì xe đã phải xuất bến từ 19:00 rồi, thấy mình, ổng trợn mắt: "hai đứa kia đâu ? Tưởng anh đón tụi nó ? Tụi nó vừa quẹo vào cổng bến xe rồi", quăng cái ba lô sũng nước nặng chịch cho ổng xách lên xe, mình cắm đầu cắm cổ chạy ngược ra cổng (thật ra chạy lúp xúp thôi, tại nước đầy ở trong giày rồi, đâu có chạy nhanh được "), chờ một hồi mới thấy quý vị vô tới, do kẹt mấy chiếc xe bus đậu ngay lối đi, taxi phải ngừng ở ngoài, cô Châu với chú Thanh lại được dịp dầm mưa lần nữa, chuyển được hai cái thùng còn lại lên xe, nghe tài xế rầy một chập rồi xe mới chạy, bốn đứa đứng ở đâu nước nhỏ tới đó, mình thò tai vào ba lô tính tìm cái khăn khô, bốc ra được cái nùi giẻ lau xe chả hiểu sao nằm trong túi, kệ tía nó, dù hôi rình nhưng ít ra nó khô ráo, đã vậy xe mở máy lạnh trước đó cả tiếng rồi, quéo hết trơn, 19:45
Hình bà con chờ anh Lý hay chú Thanh nhe, nãy giờ loay hoay resize, lỡ tay xóa bất tiêu òi Mai tiếp nhe, giờ tự nhiên sực nhớ ra sáng giờ ngủ bù cho bữa đi, bùn ngủ típ òi.

 

 
Lại nói chuyện khởi hành, bữa đó mình ngoan lắm nha, đứng ngoài chờ vợ chồng chú Thanh mà trong bụng vừa lo vừa run, khấn từ ông Chúa, ông Phật, ông Địa, nhớ ra ông nào là năn nỉ ông đó, dù trường hợp xấu nhất thì cũng chỉ là hai người kia đi chuyến xe ngày hôm sau thôi, nhưng hai thằng mò ra tới ngoài đó mà chỉ đi với 3 bộ máy thì mắc cở quá. Cũng hên bữa đó chắc do trời lạnh, mặt mày xám xịt nên mấy ổng nghe lời kêu cứu thảm thiết, nhìn thấy mặt tội nghịp quá mấy ổng thương, chứ mấy ổng mà nhận ra cái thằng trời đánh này đang năn nỉ là xong đời 
 
Leo được vào chỗ ngồi, mạnh ai nấy xoay sở sao cho khô người, chú Thanh thì vì đi với vợ nên có được cái khăn tắm lớn, mình thì quơ được cái nùi giẻ lau xe, còn lão Lý mới là mắc cười, lão í vênh váo lôi ra bịch "khăn lạnh for teen", xé từng miếng thơm nức mũi ra lau  Cả bọn ráng xoay sở tháo giày, kiếm chỗ kê lên cho ráo nước, do vừa lên xe là xe chạy luôn, và túi nào túi nấy to đùng nên đâu có bỏ vừa cái rack để hành lý trên đầu, để ngay chỗ ngồi nó vướng kinh khủng, giò cẳng xoay chỗ nào cũng đụng. Các xe đò đường dài chạy đêm sau này phát cho mỗi khách một mền bông mỏng, thể là bọn này quấn luôn quanh người, tự nhiên thấy áy náy với những hành khách chuyến về ngồi nhằm chỗ bọn này wớ  Khoảng gần 22:30 xe dừng ở Xuân Lộc ăn tối, lúc đó ai nấy được một giấc ngủ ngắn rồi, chú lơ vừa kêu "bà con ơi xuống xe ăn cơm", đứa nào đứa nấy say ke, ngáp um xùm, nhưng vừa thò chân vào đôi giày còn ướt mem, lạnh ngắt là tỉnh ngủ ngay lập tức. Do mình và bác Lý đã ăn cơm hồi chiều nên vợ chồng chú Thanh giải quyết ngay hai hộp cơm anh em để phần, dù đã nguội nhưng còn ngon chán. Xong phần cơm nước cà phê khuya, bà con lên xe, chập chờn ngủ tiếp. Nói chung chuyến đi êm thắm, chỉ phải tội mỏi chânv à đau lưng thôi, thêm phần lạnh nữa, người ướt nhem mà còn quấn cái mền kín mít.
 
Xe vào địa phận Tuy Hòa khoảng 6g sáng, ghé bến để sang khách rồi tiếp tục vào Sông Hinh, đến nơi, xuống máy, kiếm chỗ để đồ đạc xong khoảng 07:45, linh mục Võ Hồng Sinh, quản xứ nhà thờ Hoa Châu mời anh em rửa tay rửa mặt rồi ăn sáng, giờ đó được duỗi thẳng cái giò ra, tỉ sướng
 
Đoạn này chỉ lo đang vận chuyển vô chưa tới nơi đã bục thùng. May quá! Trời vẫn còn thương


 
Các anh thợ mộc đang làm công việc sửa bàn ghế phụ một tay tháo máy ra khỏi thùng, công nhận trời còn thương, mấy cái thùng sau một đêm ngấm nước mưa, ráng chịu đựng được lần chót khiêng từ trên xe xuống là nát ra như mùn
 

Các bé lần lượt an vị, do lớp học đang được xây mới lại nên tạm thời máy móc đặt tại phòng khách.

Sau khi an bài lô máy mới, anh em xem xét lại và hồi sức cấp cứu cho những máy của lần trao tặng cách đây 2 năm, rất ngạc nhiên là mấy em Pentium 3 slot 1 vẫn còn chạy ngon lành, hiện tại địa điểm còn được 3 máy, đã phục hồi lại được 2, còn một cái làm thịt đem về. Lần trước ta đem lên 5 máy, thời gian gần đây cả 5 đều ngưng hoạt động, nhưng qua đánh giá 2 máy đã được phục hồi thì có vẻ thợ ở Tuy Hòa bắt bệnh không được chính xác lắm, các lỗi lỏng cable ổ cứng, chết pin CMOS, lỏng chân RAM, repair windows không được cân nhắc. Do cha Sinh không liên lạc được với người mang máy đi sửa nên đành chịu, không biết tình hình hai máy kia ra sao.
 

 

Năn nỉ, vuốt ve nàng ấy mở rộng ra mà nàng cứ ỡm ờ, bác Lý đi ngang xáng cho cái bạt tai, banh ra ngay lập tức, full screen luôn

Đồng vợ đồng chồng, mí cái này là chiện nhỏ

"Anh, hồi nãy con ốc này lòi ra làm đứt tay em nè", "à, ờ, chờ chút cha Kiệt đem cái thùng đồ nghề làm móng của chả ra đây, anh lấy cái kìm bẻ răng nó cho"

Chuyến này quần dài áo sơ mi đàng hoàng nha, để chú Công lèm bèm mình chơi model quần lửng hoài

Nói chung lần này không gặp trục trặc máy móc gì lớn, chỉ có 2 keyboard bị tích hợp thêm phần smartcard reader và nó đòi phải có driver mới chịu nhận, hơi mất thì giờ cho cái này.

Facebook Comments

Tin Học Xanh

Facebook Fanpage: facebook.com/tinhocxanh.org

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *