Chiếc máy tính đến với các bạn khuyết tật

Chúng tôi vừa nhận được thông tin từ  Carbon ( thành viên ddth.com)
 

 Được gửi bởi Carbon
Cháu chào chú.
Cháu là Carbon, thành viên www.ddth.com. Cháu biết chú rất bận rộn nhưng cháu vẫn mạo muội viết thư này.
Chuyện là cháu có một người bạn bị khiếm thị hoàn toàn, được xét tuyển thẳng vào đại học và hiện tại đang học năm nhất chuyên ngành Công tác xã hội, trường Đại học Khoa học xã hội & nhân văn.
Bạn ấy tên là Nguyễn Quang Nhị, quê ở Hà Tĩnh. Gia cảnh Nhị rất khó khăn, ba của Nhị cũng bị khiếm thị nên khả năng lao động không cao.
Bình thường đi học Nhị phải nhờ bạn dắt đi. Dù khó khăn nhưng Nhị vẫn cố gắng học. Nhị đã học qua một lớp sử dụng máy vi tính dành cho người khiếm thị nên đã có thể sử dụng máy vi tính.
Tuy nhiên, Nhị đã đi xin nhiều nơi nhưng vẫn chưa có được một bộ máy vi tính cho riêng mình. Cháu mạo muội viết thư này mong Tin Học Xanh hỗ trợ cho Nhị một bộ máy vi tính. Nếu phụ giúp được gì cháu sẵn sàng làm hết mình.
Cháu xin cảm ơn.
Chúc mọi người luôn mạnh khỏe, chúc Tin Học Xanh trường tồn.
Cà Bò.

Cho chú vài ngày nữa nhé do tuần này cần giải quyết ít việc nhà, Thu xếp xong chú sẽ soạn 1 bộ máy và nhờ các bạn thu xếp thời gian để chuyển giao.

Chuẩn bị và check lần chót, xuống đời mso 2003, tạo cái point restore rồi cài các soft VIP vào, làm một hồi thấy nó không giống những cái mình từng thấy nên thôi, nghỉ chơi, uống hết ly cà phê rồi đi.
 

Về đến nhà khoảng hơn 1g trưa, té một cái bịch và ngủ thẳng cẳng luôn

Chú Cà chỉ đường, thêm cái map của cu Hoàng nữa thì vừa qua suối Tiên, đến nghĩa trang TP thì có ngã ba bên trái, quẹo vô đó là tới, sáng nay bơi giữa biển xe tải, xe thùng, dù để ý nhưng không hề thấy cái ngã ba nó đâu, chạy qua nó cả trăm mét, dừng lại hỏi thì người ta nói chạy ngược chiều lại đi. Nhìn ba hàng xe tải chạy cứ như là chỗ không người, mình tặc lưỡi "kệ, chạy lên thêm xíu nữa, thế nào cũng có đường quẹo, và làm một phát một đến … ngã ba Vũng Tàu luôn

Bạn Nhị đang tìm hiểu những app đã cài vào máy, bạn Nhị khoe năm rồi được ra Hà Nội tập huấn về những app dành cho người khiếm thị và theo kinh nghiệm của mình thì rất khó làm việc với những bạn này, vì các bạn được huấn luyện theo một tiêu chuẩn hoàn toàn khác với những cái mà mọi người vẫn dùng phổ biến, đại trà. (Chuyện này cực kỳ chuối luôn, bữa nào có dịp nói tiếp)

 

Mò mẫm một hồi có vẻ ổn, Nhị khẳng định có thể tự cài những app cần thiết vào máy tính. Hiện các bạn đang có ở trong phòng 2 desktop đi thuê và 1 cái đã được Nhị tự xoay sở tự cài

Phòng này có 3 giường, Nhị và chú Cà đang ngồi trên giường của Nhị, giường dưới đất kế bên phải là của một bạn bị cụt cả hai tay, đang học ngành CNTT cùng hệ thống ĐH quốc gia với các bạn này, khung màu hồng cột ở chân giường là nơi đặt bàn phím để bạn đó học bài, bạn gõ phím, rê chuột bằng chân. Giường ở tầng trên là ba của bạn đó, từ ngoài quê vào và được ban quản lý KTX đồng ý cho ở chung để tiện việc chăm sóc cho bạn ấy, bên ngoài còn một phòng nhỏ nữa là nơi các bạn phơi quần áo và đặt thêm 1 giường nữa cho một bạn cũng bị khiếm thị luôn. Tức là phòng của bạn này gồm có 2 bạn khiếm thị và một bạn không có hai tay.

 
 Được gửi bởi Carbon
hôm nay đọc báo em mới thấy là chuyện ba của bạn Phú (bạn bị mất hai tay, cùng phòng kí túc xá với Nhị, đang học trường ĐH CNTT) vào Sài Gòn chăm sóc cho con học được báo SGTT đăng ngày hôm qua
http://www.sgtt.com.vn/Loi-song/1557…an-la-con.html

Rồi, đã lỡ thì nói chuyện này luôn, chứ chú đang tính gởi mail cho cu phê bình vụ này đây, sáng nay bực mình hết sức, miệng thì nói tiếc quá không gặp được hai bạn kia, mà bụng thì nghĩ rủi có gặp thật là không biết ăn nói sao cho nó phải nữa.

Tình hình khá là nghiêm trọng thế này: ở chung phòng ký túc xá với bạn Nhị là hai bạn nữa cũng là sinh viên khuyết tật, một bạn khiếm thị y chang như Nhị, bạn kia thì bẩm sinh không có hai tay, tất cả mọi cử động gì đều phải dùng chân. Cả phòng ba đứa dùng chung 2 máy vi tính đi thuê, tự nhiên sáng nay mình mang lên một bộ máy vi tính và hớn hở ấn ngay vào tay một cậu, chuyện lại càng khó xử hơn khi có mặt bác Lộc ở nhà nữa

Bây giờ tớ đề nghị hướng giải quyết thế này: xét về mặt mặt bằng, phòng đó mà đặt ba máy vi tính thì thật ra vẫn đủ chỗ, nhưng khá chật chội ngay cả với người thấy đường và đi đứng vững vàng. Hiện nay ở đầu giường của bạn Nhị (xem hình) dồn tới hai máy tính, một của Phú và một của Nhị, bữa nào cần học bài hay làm bài tập, hai đứa chen chúc nhau trong một không gian như thế thì tội quá.

Kế hoạch 1: THX sẽ chuyển lên đó hai máy vi tính nữa, được customize cho bạn khiếm thị kia và bạn Phú. Cách này chỉ có một điểm lợi là ai cũng vui vẻ cả, không ai bị mặc cảm bỏ rơi. Nhưng nếu xét về mặt hiệu quả thì không tốt, do lẽ: a) không gian chật chội, b) phát sinh thêm chi phí tiền điện cho KTX (cái này đoán thôi chứ không biết có hay không)

Kế hoạch 2: anh Cà và chị Mi (phải cô nhỏ bé bằng cái kẹo đó tên Mi không ? Sáng nay hơi sơ sót không hỏi tên hai bạn của anh Cà) thuyết phục bạn Nhị cùng chia xẻ với bạn khiếm thị kia cái máy sáng nay mình mang lên, và THX sẽ tăng cho Phú một cái khác. Cách này tối ưu được không gian sống, tiết kiệm năng lượng. Nhược điểm là có khả năng xung đột giờ giấc khi cả ba bạn cùng cần dùng máy tính trong cùng một thời điểm. Nếu theo cách này, tối ưu là ta điều chỉnh lại một chút, màn hình LCD sáng nay sẽ được chuyển cho Phú xài, còn Nhị và bạn kia do không có nhu cầu nên mình chỉ cần dự phòng một cái CRT nhỏ thôi và chỉ cần dùng tới khi có việc phải bảo trì sửa chữa nó.

Cái nhân này cu Cà gieo thì giờ cu Cà phải chăm cho nó xong nè. Trước mắt cu Cà bàn với hai bạn kia coi hướng nào là đẹp nhất, đồng thời trưng cầu dân ý mọi người có cách nào tốt hơn không.

Dù giải quyết bằng phương án nào, điều kiện kiên quyết là chuyện này cần phải dứt khoát và quyết định càng sớm càng tốt, không nên để lâu.

Hai bạn này chắc là người giới thiệu trường hợp này, đồng hương đồng khói và đồng chuồng với cu Cà, cô bé xíu đó là khóa đàn em. Cùng ở trong khu KTX.

 

Áo trắng ngồi giữa là nhân vật chính, bạn Nhị

 

 

Mặt tiền khu nhà Nhị ở

 

 

Nhà hàng xóm

 

 

Trong ký túc xá không được phép nấu ăn, mọi chuyện ăn uống phải xuống căng tin hay các hàng quán dưới đất, qua quan sát có vẻ như những quán ăn này do dân ở ngoài đấu thầu để được vào bán chứ không phải là bếp ăn do ban quản lý phụ trách.

 

 

Bảng chỉ đường các khu nhà, thắc mắc: 1) Các số thứ tự đánh không theo quy luật nào cả. 2) Nếu chỉ có một khu A thì mắc gì phải tốn sơn, tốn công vẽ thêm 14 chữ A trên các bảng chỉ đường, đó là chưa kể 14 chữ A khác to gần bằng cái nhà, vẽ trên tường các nhà để đánh số nữa ??? Chỉ cần đánh số từ 1-15 là quá ổn rồi. Chắc lên tới đại học rồi người ta nghĩ khác, mình ít học nên không nghiệm ra được

 

 
Facebook Comments

Tin Học Xanh

Facebook Fanpage: facebook.com/tinhocxanh.org

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *