Tin Học Xanh đến với U Minh Hạ -Cà Mau

 

Trong chuyến đi này anh em trong nhóm Tin Học Xanh sẽ lên đường về Cà Mau (huyện Thới Bình, U Minh Hạ) để trao tặng 5 bô máy tính. 
 
Hành trình dự kiến sẽ đi theo tuyến sau: 
 
Dự tính khời hành (xe Phương Trang) lúc 6 giờ rời SG đến CT khoảng 10 giờ, có thể cà phê hoặc cơm trưa tại CT sau đó theo tàu tốc hành đến Cà Mau. Lắp ráp máy, kiểm tra lại và lên đường về lại CT trong ngày thứ bảy, về lại SG vào ngày chủ nhật.
Sơ lược về chuyến đi (Bài viết, hình ảnh tổng hợp bởi acaxomcui cùng anh em tham gia)
 

Các bộ máy được chuyển lên bờ
Các bộ máy được chuyển lên bờ
3g30 sáng thứ sáu, mình lò mọ thức dậy chuẩn bị lên đường. Do tối hôm trước về nhà trễ nên nhờ vợ con chuẩn bị đồ đạc dùm, lúc sắp xếp lại mớ quần áo để bỏ bịch đồ nghề vào, mình hơn ngạc nhiên khi thấy vợ nhét đủ đồ cho một tuần lận ! Mấy hôm trước lúc xin phép đi mình chỉ xin có 3 ngày tức là 2 đêm thôi mà. Lòng đầy lo sợ nhưng tới giờ hẹn rùi, khổ thân cái chìa khoá xe tối hôm trước thằng con táy máy thế nào bị gãy, mình đành quảy túi ra đường bắt xe ôm chạy lên nhà bác Dê.
 
 
Đến nơi khoảng 4g15, hai đứa gọi chiếc taxi rồi hì hục chất đồ lên xe, vì tongnghien đã hẹn từ hôm trước là sẽ ra thẳng bến nên khi mọi thùng đã yên vị, bác Dê mới nhớ ra chú Cà Bò, gọi mãi không thấy trả lời trong khi nhà xe đã dặn kỹ lưỡng phải đúng giờ nên hai anh em đành đi luôn không chờ nữa. Được nửa đường ra bến thì chú Cà mới gọi hỏi anh đâu, nhắm thời gian cũng còn kịp và chú Cà biết đường nên bác Lý bảo chú chạy thẳng lên trạm xe trung chuyển. 
 
5g tới trạm xe, đã thấy chú Tiến Ngọng đứng chờ sẵn với mẹ rồi, tội nghiệp hai mẹ con khởi hành từ Biên Hoà lúc 3g sáng, chạy thẳng xuống Lê Hồng Phong quận 10. Sau khi bàn giao thằng con trai yêu quý, cô Tư mẹ Tiến vội quày quả quay về Biên Hoà ngay để kịp giờ làm buổi sáng, lát sau chú Cà cũng kịp lên tới nơi. Đúng 5g15 xe trung chuyển tới, lại một màn chất đồ đạc lên xe rồi mới ra bến xe miền Tây.
 
6g sáng, xe rời bến. Trời xanh mây trắng, nắng muốn bể đầu. Do tính toán trước để né cuối tuần nên đến phà Cần Thơ không đến nỗi kẹt lắm, chỉ nửa tiếng sau là đã vào đến thành phố rồi. Lại một màn trung chuyển nữa, đến bến tàu khách Cần Thơ là gần 11g trưa, có một chuyến đò khởi hành sau đó chừng 5 phút nhưng do bác Dê phải mở máy làm việc gấp, nhắm không kịp giờ cả bọn quyết định đi ăn cơm và nghỉ ngơi, chờ chuyến 13:00. Do trước đó khi xe trung chuyển de đít vào bến đò để bỏ hàng xuống, anh em đã thấy bác Cả đứng đón sẵn rồi, bác Cả chỉ trỏ "mấy cái thùng bỏ chỗ này cho khỏi vướng lối đi, mấy chú ôm cho khéo coi chừng rớt" oai còn hơn ông trưởng bến nữa, nên mấy ông bảo vệ và bốc xếp chả dám càu nhàu tiếng nào. Ông điều hành bến còn đề nghị anh em đem đồ vào phòng vé để tạm do trời có vẻ sắp mưa lớn nữa. Mỗi người một ôm lại bê vào phòng vé, lúc tớ chạy ra ngoài làm tua thứ hai, Dê Lỳ và chú Cà bị cô hàng nước cự nự vì bỏ đồ ngay trước hàng của cổ, dù bác Dê đã xếp rất gọn nhưng vẫn bị cổ la, mình bê cái thùng chót chạy vào, đang thở hổn hển nên cự lại luôn "Xời ơi, rộng rinh hà, còn có chỗ chơi năm mười nữa nè, hỏng tin cô ra đây chơi năm mười dzới tui đi !" Cổ thò đầu ra nhìn rồi thôi không nói nữa, không biết là tại cổ thấy gọn rồi, hay chê tui già còn xấu trai, không thèm chơi với tui… 
 
(Acaxomcui chắp bút,ảnh)
 
Nhóm THX đã đến Cần Thơ,gồm 4 anh em dly,Kiettt,tongnghien,Carbon. Hàng được xếp gọn trên nóc tàu. Gần 13 giờ trưa,đợi tàu rời bến, tàu khởi hành 13 giờ. Đến 16 giờ 10 :nhận tin nhắn của bác Kiettt:đến nơi an toàn
 
(Tường thuật tiếp tục bởi kiettt )
 
Kể tiếp chuyến đi.
 
Nhắc lại, do trên đường đi bác Dly bị văn phòng réo tới tấp, đến bến tàu khách tuy còn khoảng 15 phút nữa có một chuyến, nhưng nhắm không thể nào kịp anh em bèn gởi đồ trong phòng vé và băng qua đường nghỉ ngơi cho bác Dê kiếm chỗ làm việc từ xa. Lúc sáng nhà xe nghỉ ăn sáng hơi trễ (khoảng 10g) nên có lẽ chú Nghiện và chú Cà còn no bụng (hay là sợ ăn no rồi lát nữa đi tàu bị say sóng, cho ra hết khéo lại ê mặt với mấy em thôn nữ miền Tây ) chỉ uống nước thôi, còn hai lão già đầy mình kinh nghiệm trốn vợ đi xa thì chén sạch dĩa cơm, anh Cùi chắc để bụng về nhà ăn cơm với vợ nên chỉ ngồi nhìn.
 
12:30, anh em ra lại bến đò để chất hàng lên. Tất cả các đò đều cùng kích thước như nhau, bề ngang chừng gần 2m, dài khoảng hơn 10m, chia ra mỗi hàng ngang có hai dãy ghế, mỗi dãy ngồi được 2 người, tổng cộng một chiếc đò nếu đầy khoảng 24 khách và làm bằng composit. Quả là một ứng dụng có ích khi composit đã dần thay thế cho gỗ rừng trong việc đóng ghe xuồng ở miền Nam, rõ ràng là nó bền hơn, chắc chắn và ít tốn công bảo trì hơn ghe xuồng bằng gỗ. Lão Dê do từng có kinh nghiệm chuyến đi Xáng Cụt tháng trước, xúi anh em ra đằng trước mũi ngồi vì lão cho rằng ngồi đó thì êm hơn, ông tài công (hay tài cong nhỉ ? Mình đọc sách thì thấy ghi là tài công, nhưng nghe nói chuyện thì ra chữ "cong", mà dân miền Nam thì đâu có nói ngọng chữ này ??) phá ra cười, bảo là chỗ đó chả ai thèm ngồi hết vì mọi người đều dành nhau ngồi phía sau lái, mình từng có kinh nghiệm ngồi ghe cũng nghĩ vậy nhưng không dám cãi vì cho là lão Dê từng trải. Cả bọn chia nhau ra 2 băng ngồi ngay sau lưng ông tài cong, do đã đến thời hiện đại rồi nên ghế ngồi của tài cong bây giờ ngay phía trước, có vô lăng đàng hoàng chứ không phải là đứng phía sau lái, chân đạp lên khúc cây bẻ qua lại như xưa (nhưng kiểu lái truyền thống vẫn còn tồn tại trên rất nhiều ghe tàu mình thấy, người điểu khiển đứng phía đuôi, bánh lái nối với một trục dẫn thẳng đứng lên, nối thêm một cây ngang nữa và người lái dùng cây này điều khiển cho ghe chuyển hướng, muốn mũi quay sang phải thì bẻ cần lái về bên trái và ngược lại). 
 
13:00, tàu tháo dây rời bến, ông tài cong sau khi xoay trở, đưa được tàu ra giữa sông, đẩy mạnh cần gạt một phát, con tàu chồm lên, lao vọt đi với tốc độ khá cao, lập tức sai lầm của Dê lỳ lòi ra. Do tàu chạy với vận tốc lớn, chỉ tí xíu phần lái chìm xuống nước, phần mũi nhô hẳn lên cao, do đó khi gặp sóng đằng lái chỉ nhấp nhô lên xuống thôi, còn phần mũi bị thêm màn va đập khá mạnh, cảm giác dằn xóc đến ngay vì tàu ghe thì đâu có ống nhún ! Anh em méo cả mặt nhưng hối hận thì đã muộn, vì các hàng ghế phía sau đều đã có người ngồi. Đến đoạn chạy thẳng, ông tài cong giao lại vô lăng cho người khác rồi bò ra sau, trải chiếu ngủ ngon lành, chắc do từ giờ trở đi là đoạn chạy thẳng nên tới phần ông tài … thẳng lái tàu.
 
Trên bảng điều khiển phía trước thuyền trưởng (thôi gọi vầy cho nó sang nhé), mình đọc được tên Cummins marines, một thương hiệu khá quen thuộc trên các phương tiện giao thông thuỷ có động cơ ở miền Tây, có đủ lệ bộ đàng hoàng dù không nhiều đồng hồ như trên xe hơi, đồng hồ lớn nhất có vẻ để đo tốc độ vì mình thấy nó thay đổi mỗi khi tàu đi nhanh hay chậm, con số đọc được khi tàu chạy nhanh nhất là 22 và do là hàng Mỹ, mình không cho là nó chỉ đơn vị km/h. Hơn nữa lúc tàu chạy song song với một con đường, mình so sánh với mấy chiếc xe gắn máy chạy trên đường và thấy tàu chạy nhanh hơn. Hợp lý nhất là 22 hải lý, tức khoảng hơn 40km/g. Khoảng những năm cuối 1980 khi có dịp về miền Tây, lúc đó có phong trào bà con ta gắn máy và hộp số của xe jeep lên vỏ lãi, loại ghe đặc thù ở vùng Cà Mau , mình có dịp lái chiếc toyota crown đua với một chiếc và bị nó qua mặt ngon lành khi chạy ở tốc độ 50km/giờ. Nhớ lại chuyện xưa đã khá lâu, đến giờ phương tiện đã cải tiến, mình không có cảm giác lo lắng mà lim dim ngủ, lão Dê thì săn ảnh liên tục nên hai chú kia chắc cũng không đến nỗi sợ lắm, Cà Bò dân miền Trung lần đầu về vùng sông nước miền Nam, cu Nghiện chắc cũng chưa hưởng cảm giác bềnh bồng này bao giờ., thấy hai lão già tỉnh queo nên chắc cũng bớt lo.
 
Tàu bè chạy trên sông thì khái niệm ống bô, giảm thanh hoàn toàn xa lạ, do đó ngồi trong đò nó ồn khủng khiếp, lại thêm phần tưng tưng do sóng nước nên đoạn này còn phê hơn hồi sáng ngồi xe đò qua vùng lô cốt nữa, đúng 4g tàu đến vùng Thới Bình, cha xứ cử một lực lượng hùng hậu để đón mọi người và số máy móc đem theo. Vào đến nhà thờ cách đó khoảng non cây số, anh em tranh thủ tắm rửa rồi ngồi nói chuyện với các bô lão địa phương chờ đến giờ cơm chiều, lần này được đãi món rắn bông súng bằm xào lá mướp và cua luộc nước dừa (có nhắn tin cho chú Bergy là tớ vớ được con cua to hơn cái nồi, nhưng qua sáng hôm sau tỉnh rượu nhìn lại sợi dây cột cua thì có lẽ không đến nỗi như vậy, chắc là mắt mũi kèm nhèm sao đó, nhìn lộn cái nồi ra con cua ).
 
Đến khoảng 8g tối, sau khi ráp máy xong và buông xuôi chuyện 3 màn hình bị hỏng, lão Dê và tớ ngồi ngoài sân uống cà phê, vừa đập muối vừa quan sát mấy cô bé học bài dưới ánh đèn đường tù mù. Công nhận muỗi Cà Mau kinh khủng thật, quơ tay một cái là chộp được cả nắm, nó đáp xuống người mình là thấy ngứa rồi, mấy món lotion chống muỗi dường như chỉ có tác dụng chừng 15 phút, sau đó chắc muỗi nó về xóm rủ rê thêm đồng bọn ra thưởng thức mùi thơm của thuốc, lão Dê cáu tiết cầm chai xịt muỗi chơi luôn vào người mà chỉ lát sau lại gãi xồn xột ngay. Có điều là là hình như các ả muỗi chỉ khoái mùi của khách phương xa, vì các em nhỏ ở lưu xá thấy có vẻ thoải mái lắm chứ không khổ sở như mình.
Lần này có lẽ là chuyến đi thất bại thảm hại nhất của tin học xanh ! Khi mà chỉ 2/5 monitor hoạt động. Sau bao nhiêu là công lao khiêng vác, đò xe cách trở, muỗi cắn tưng bừng (giờ này vừa gõ một tay, tay kia để dành gãi nữa nè). Màn hình đầu tiên lên đường do lòng tham không đáy của lão Dê, đồ đạc đã gom từ khắp xứ mà lão set refresh rate cao quá, lúc cắm vào thì râu ông nọ xọ vào cằm bà kia, vừa vào tới windows tớ đứng bên cạnh nghe cái màn hình thở hắt ra xèo một phát, bụng bảo dạ thôi xong, hai cái kia thì không vô nguồn. Do ở Thới Bình điện khá yếu – dù không có đồng hồ đo nhưng quan sát độ sáng của mấy bóng đèn tube cũng cảm thấy được, cũng đã khá trễ nên dù hì hục cạy ra được cái cầu chì, anh em đành dẹp đó để sáng thứ bảy tính tiếp. Qua hôm sau mình độ lại cầu chì dù biết là tiên lượng rất xấu, y như rằng cắm điện vô lại nghe nó nổ cái bụp, cáu sườn tớ độ lại cầu chì nặng lửa hơn, lần này thì không nghe màn hình nổ nữa, mà nổ cầu chì của nhà thờ ! ! ! Vậy là đành cay đắng gắn lại màn hình, rồi xách đồ nghề đi sửa điện đền cho người ta. 
 
Đau nhất là ba màn hình này được dly o bế kỹ lưỡng nhất, test đến mấy ngày, lại còn sơn phết sạch sẽ hẳn hòi nữa, còn hai cái chạy thì tối hôm trước bác Dê lận lưng sợi dây nguồn chạy lên kho, thấy cắm điện sáng đèn thì chở về chứ cũng không thử được là nó có nhận tín hiệu video không nữa. Đành hẹn lại với các em để về Saigon lựa ra mấy cái tốt, rồi gởi xe đò mang xuống vậy.
 
Nhà thờ Đức Mẹ vô nhiễm Thới Bình tuy mang tiếng nằm ở thị trấn, gần đường giao thông cả thuỷ lẫn bộ nhưng lại xa khu dân cư. Trong khuôn viên nhà thờ linh mục chính xứ xây hai dãy nhà làm lưu học xá, các em nhỏ từ lớp 7 đến 12 từ các vùng sâu ra đây ở trọ để đi học cho gần, nhà thờ thì lo được miễn phí chỗ ăn ở, điện nước, em nào gia đình khó khăn quá được trợ cấp thêm 10kg gạo mỗi tháng, còn đồ ăn thì gia đình các em tiếp tế lên. Thời khoá biểu và nội quy lưu xá quy định rõ ràng giờ nào việc nấy, các em tự giác hợp tác, giúp đỡ lẫn nhau trong sinh hoạt và học tập, hai nhà nam nữ tổng cộng gần 40 em chia nhau ra mỗi cuối tuần thì một nhà ở lại dọn dẹp, nhà kia được về thăm gia đình và lãnh đồ thăm nuôi, tiếp tế. Trung bình các em đạp xe khoảng hơn chục cây số, qua vài lần đò ngang mới tới nhà. Chỉ vài em gia đình đủ điều kiện sắm cho cái xe đạp còn thì linh mục chánh xứ xoay sở các nơi cũng xin thêm được vài chiếc nữa, nói chung cũng tạm ổn. Tinh thần tự giác học tập, kỷ luật và sự cố gắng của các em xứng đáng để đa phần sinh viên đại học hiện nay bắt chước.
 
Rời nhà lưu xá ngồi trong hoa viên nhà thờ cô bé cắm cúi học. Nơi đây có khoảng không gian yên ắng khá tốt, cách khoảng 30 mét vẫn nghe tiếng đọc của em vang vang trong đêm
 
Do việc lắp đặt máy tính tiến hành vào buổi tối nên chỉ có các em nhà nam ra phụ với THX, nhìn thao tác thì có vẻ các em cũng biết qua căn bản từ các giờ tin học chính khoá trong trường, tại địa phương có anh Thiện tình nguyện lãnh trách nhiệm hướng dẫn thêm cho các em. Anh Thiện đang hành nghề đồ hoạ quảng cáo, cũng có khá nhiều kinh nghiệm trong việc xử lý các hư hỏng đơn giản nên hy vọng mấy con trâu già tin học xanh sẽ còn ráng cày, cống hiến thêm được một thời gian nữa.
Facebook Comments

Tin Học Xanh

Facebook Fanpage: facebook.com/tinhocxanh.org

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *